Bệnh tăng động, bệnh tăng động giảm chú ý hay rối loạn tăng động giảm chú ý là một trong những căn bệnh thường gặp ở trẻ em, nhất là nhóm trẻ từ 8 – 11 tuổi.

Đặc điểm chung dễ nhận thấy nhất của bệnh đó là trẻ xuất hiện những hành vi, hoạt động hiếu động quá mức, đôi khi là mất kiểm soát. Những hành vi này thường đi kèm với sự giảm chú ý, mất tập trung ở trẻ.
Bệnh tăng động tuy không ảnh hưởng tới tính mạng song lại khá nguy hiểm bởi nó tác động trực tiếp tới ý thức, hành vi, sức khoẻ của trẻ.
Theo thống kê, cứ 100 trẻ thì có từ 3 – 5 trẻ mắc căn bệnh này. Những triệu chứng đầu tiên của bệnh thường xuất hiện trước lúc trẻ 7 tuổi và sau đó càng ngày càng rõ rệt.
Để xác định trẻ có bị tăng động hay không, hiện nay có hai nhóm biểu hiện đã được phân chia để giúp các phụ huynh có thể đối chiếu. Các tiêu chuẩn đối chiếu nằm trong hai nhóm này bao gồm:
Nhóm tiêu chuẩn 1: Trẻ xuất hiện tối thiểu 6 (nhiều nhất là 9) trong 9 dấu hiệu sau đây trong vòng 6 tháng liên tiếp:
Nhóm tiêu chuẩn 2: Xuất hiện và tồn tại ít nhất 6 biểu hiện tăng động và bồng bột sau trong vòng 6 tháng liên tiếp:
Nguyên nhân gây ra bệnh tăng động:
Hiện nay, nguyên nhân chính xác dẫn tới căn bệnh tăng động ở trẻ vẫn chưa được xác định chính xác và còn gây nhiều tranh cãi.
Tuy nhiên, nhiều ý kiến đồng tình cho rằng bệnh có thể do di truyền; do tai biến trong lúc sinh hoặc trẻ bị tiếp xúc với chất độc trong quá trình còn là bào thai.
Cha mẹ cần làm gì khi có con bị tăng động?
Khi trẻ bị tăng động, tốt nhất bạn nên đưa trẻ tới gặp bác sĩ để nhận được những lời khuyên chính xác nhất.
Ngoài thuốc, phương pháp chữa trị bằng “hành vi” và tâm lý cũng đặc biệt được chú ý.
Cần khéo léo và kiên trì khi điều trị cho trẻ bị tăng động để tránh gây phản tác dụng hoặc những kết quả không mong muốn.
